19/5/23

Vậy là đúng 1 năm ba và chị sáu đã ra đi. Tất cả như giấc mộng. Nhanh thật! Mình lại bị dính covid

11/10/19

Lúc về già.

Lúc về già (Già : bắt đầu từ 50 nhé)
Bài viết của BS Đức
1- Lúc về già mình sẽ tuyệt đối không được chủ quan nghĩ rằng còn khoẻ, còn sung sức để nghĩ và làm những việc như hồi thanh niên.
Lúc về già mình sẽ không tham gia hội đoàn hay bất cứ công việc gì liên quan đến chính quyền. Không phải mình thiếu trách nhiệm, chỉ đơn giản vì thời điểm đó sức khỏe, trí tuệ xuống dốc rồi, tụi trẻ nó làm giỏi hơn. Đầu hai thứ tóc đi tranh việc với một đứa nó làm tốt hơn mình là sao?
2- Lúc về già mình sẽ không bao giờ đến cơ quan cũ nếu như chưa nhận được một lời mời trân trọng, vào những dịp đặc biệt...
Nếu đến mình cũng chỉ cúi đầu lễ phép chào lớp trẻ rồi chuyện phiếm với đồng niên, đồng nghiệp. Mình phải tự dặn mình rằng có nói gì chúng cũng chẳng nghe, vì mọi điều mình nói đã lỗi thời, cho dù bên dưới chúng chăm chú nhìn, đầu gật gật, rồi vỗ tay rất dài. Và dĩ nhiên chúng nó có báo cáo báo cò mình cũng chẳng nên quan tâm, tò mò tìm hiểu, vì đã lâu mình không cập nhật hay update, đâu còn hiểu được thời thế.
3- Lúc về già mình sẽ không sống chung với bất cứ đứa nào, chỉ sống với...vợ. Nếu cứ thương con cái, sống với chúng nó thể nào cũng đến lúc mình ở trọ trong chính ngôi nhà của mình. Con không có tiền mua nhà thì thuê, không đủ tiền thuê mình hỗ trợ, quyet không ở chung, trai gái dâu rể gì cũng vậy hết, một tuần đến thăm nhau 1 lần vào ngày cuối tuần là đủ.
4- Lúc về già... rất già, mình sẽ phải đặt chỗ ở một trung tâm dưỡng lão nào đó. Tiền ít ở chỗ xoàng, tiền nhiều ở chỗ tươm. Chọn Trung tâm có chăm sóc y tế tốt để không bắt con cháu phục dịch lúc yếu đau. Chúng nó còn phải đi làm. Lúc đi về phía bên kia mặt trời cũng tại Trung Tâm luôn. Con cháu chỉ cần đến nhà tang lễ làm thủ tục theo nghi thức, không khóc cũng không sao, vui càng tốt. Chẳng có lý do gì để khóc. Đó là quy luật của tạo hoá. Bất cứ cái gì tồn tại nguyên vẹn lâu quá chỉ tổ làm cho xã hội trì trệ.
5- Lúc về già mình sẽ chỉ nói hai chữ "ngày xưa" (đúng hơn là những câu chuyện hoài niệm) với bạn đồng niên, tuyệt đối không nói với lũ trẻ, vì chúng sẽ cho mình bị dở hơi. Với tụi trẻ chỉ nói "ngày mai" và chỉ trả lời khi chúng hỏi. Kinh nghiệm và vốn sống (mà nhiều người cho là báu vật) đối với mình khi đó chỉ để chiêm nghiệm. Cùng lắm là biến nó thành những câu chuyện trào phúng để tự cười cợt mình, cũng chẳng làm ai bực mình.
6-Lúc về già, mình sẽ cố không nghĩ khác những điều mình đã nghĩ như ở trên. Chẳng biết có làm được không?
Càng lớn tuổi chúng ta càng nhận ra:
* Mang một chiếc đồng hồ $30 hay $300 cũng cùng chỉ một giờ
* Mang một chiếc túi/bóp $30 hay $300 cũng cùng đựng bấy nhiêu tiền
* Ở trong căn nhà 100 mét vuông hay 1000 mét vuông nỗi cô đơn cũng giống nhau
* Lái chiếc xe $8000 hay $80,000 cũng phục vụ ta cùng mục đích chuyên chở
* Hạnh phúc nội tâm không đến từ vật chất trong thế gian này
* Có những bạn bè, anh chị em, những người nói chuyện, cười đùa, hát xướng tán gẫu với ta đó mới là hạnh phúc ...
6 vị Bác sĩ tốt nhất trong đời:
* Ánh nắng mặt trời
* Nghỉ ngơi
* Thể dục
* Ăn uống điều độ
* Tự tin
* Bạn bè
Hãy giữ 6 vị này cho mọi thời điểm trong đời để tận hưởng một cuộc sống khỏe mạnh
Càng có tuổi chúng ta càng thấy ít đi những điều đáng phải sắp hàng chờ đợi ...
Bài viết là quan điểm của tác giả, còn mình đã 52 mới già chút thôi!🎉
P/S: Bài thì copy từ nhà Nguyễn Hữu Trạng😀😀
😀

Về hưu!
 Hơn một tháng mình chính thức thành bà giáo già.


29/4/15

Cảm xúc ngày cuối tháng 4
Nhớ lại 40 năm truớc tôi chỉ là đứa trẻ học lớp 3. Gia đình tôi đang sống ở một nơi thật yên lành là Hội An thì phải di chuyển về Rạch Giá. Chỉ có mấy mẹ con và một người dì. Cuộc sống bắt đầu gian nan từ đó. 
Ba tôi ngày đó là sĩ quan của VNCH làm việc tại Hội liên hiệp quân sự hai bên đóng ở Hội An. Mẹ tôi là NHS ở BV Hội An. Tôi nhớ lần đầu mình được đi máy bay là trên chuyến bay dân sự từ Ðà Nẵng vô Sài Gòn. Sau đó được chú tôi cũng là sĩ quan công binh đóng quân ở Vĩnh Long rước về, ngủ ở Vĩnh Long một đêm sau đó về Rạch Giá là nhà của nội tôi, nơi tôi sống suốt 40 năm nay. Ngày 30/4/1975 cả nhà tôi nháo nhào vì ba tôi còn kẹt lại ở Ðà Nẵng, mẹ tôi lo lắng khóc lóc lo cho ba tôi, suốt ngày ôm lấy cái radio để theo dõi tình hình. Đến khoảng 11h nghe trên đài phát bản tin ông Dương Văn Minh đầu hàng quân giải phóng mẹ tôi chỉ thốt một câu: hết rồi và òa lên khóc. Ba tôi  sau đó mấy ngày mới về tới Rạch Giá. Lẽ ra ông đã lên chuyến tàu di tản theo mấy sĩ quan hồi đó, nhưng ông lại nghĩ đến vợ đàn con 6 đứa, cha mẹ già nên ở lại để cái giá phải trả cho sự quyết định của ông là bắt đầu cuộc sống nhục nhã đau khổ trong tù, gần 9 năm bị hành hạ khổ sai trong các trại cải tạo giam giữ tù nhân chiến tranh từ Lạng Sơn ,Yên Bái, Thanh Hóa, Hàm Tân .... Mẹ tôi phải nghỉ việc ở BV vì ko chịu nổi cái cảnh ngày nào cũng phải khai lý lịch, kê tài sản vận động đi kinh tế mới để được nhà nước khoan hồng cho chồng mau về. Một mình bươn chải nuôi con. Tôi nhớ như in cái cảnh theo mẹ tôi đem hột vịt, tóp mỡ và gạo từ RG lên SG. Dọc đường bao nhiêu là trạm, xét hỏi rồi tịch thu. Nhà tôi lâm cảnh nợ nần, ngày nào cũng có người tới đòi nợ hết. Tôi nhớ lúc nhà hết vốn mẹ chiên chuối chiên (cái bánh nắn bằng khoai mì bào ra trong để chuối, chiên lên) cho chúng tôi đi bán. Nhưng dù khổ cực cở nào mẹ vẫn ko cho anh em tôi nghỉ học, dù điều đó làm trái ý ông bà nội. Nhớ lúc đi học càng khổ hơn, nay khai lý lịch, mai lại khai tiếp. Nhưng cuối cùng thì ko cho với lý do có cha và chú là Nguỵ quân Nguỵ quyền. 
Nhớ lần đi thăm ba ở Hàm Tân, phải đi vô tuốt trong rừng để gặp cha mình sau gần 9 năm lao lý, tôi và mẹ đã khóc rất nhiều, Vẫn nhớ hình ảnh ba  được thả ra sau thời gian gần 9 năm bị giam cầm cải tạo, cả nhà đón cha trở về vào một buổi tối mà vẫn ko tin đó là sự thật. 
Nhớ lúc phải ở đợ cho cô tôi để cố học lấy cái nghề thêu tay, lúc đó tôi cố gắng nhịn khi người cô đó sỉ nhục tôi chỉ vỉ tôi nghèo, ba tôi ở tù. Nhưng tôi cũng cám ơn cô đã dạy cho tôi cái nghề thêu để tôi có thể tồn tại trong cuộc sống. Cũng cám ơn những khó khăn ngày xưa đã giúp tôi trưởng thành
Giờ 40 năm trôi qua, nghĩ lại ngày xưa còn sợ hãi. Tôi luôn biết ơn mẹ tôi, người đã hy sinh rất nhiều cho chị em tôi để chúng tôi có được như ngày hôm nay. Con trai tôi hỏi: mẹ ơi 30/4 là lễ gì, mẹ có đi chơi ko? Sao đâu cũng treo cờ sao nhà mình ko treo hả mẹ? Tôi trả lời: Có ngày 30/4 mẹ mới ngồi đây, mẹ chẳng có gì vui hết, ngày nầy đã làm cho ông bà ngoại của con phải chia lìa, nhà cửa tan hoang, bà ngoại phải bỏ xứ mà đi, ông ngoại con phải sống khổ sai trong tù tới thân tàn ma dại, mẹ chịu thiệt thòi khi đi học vì lý lịch. Nên với mẹ ngày nầy là ngày xảy ra biến cố tang thuơng cho rất nhiều gia đình nói chung và gia đình mình nói riêng con hiểu chưa

1/8/14

HAI MƯƠI NĂM TÌNH CŨ....
"Nghĩ về cái đã qua nhiều khi nuối tiếc....
..........
Ai cũng có một thời đề yêu và một thời để nhớ.
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng. "

           Trời mưa lâm râm, không ngủ được tình cờ nghe lại bản nhạc nầy qua tiếng hát Ngọc Lan tự nhiên lại nhớ tới một người bạn ngày xưa, lúc gặp anh tôi mới chỉ là con nhỏ 18t, chân ướt chân ráo vô trường THSP của tỉnh. Anh không học cùng lớp với tôi mà học lớp kế bên. Anh là người ở Hà Tiên  xuống học. Vào học khoảng hơn 2 tuần thì tôi gặp anh thông qua một chị bạn học chung lớp với anh, chị đó luôn nhờ tôi gởi thư về nhà (qua bưu điện) mỗi khi tôi về TX. Nhà tôi lúc đó rất nghèo, tôi đi học từ nhà tới trường hơn 10km bằng chiếc xe đạp mini cũ mèm. Nhà thì ở TX mà trường thì ở tít trong huyện nên sáng còn mờ mờ là đã đi học rồi ( 6h30 là đã bắt đầu tiết 1) nên chẳng kịp ăn sáng, bụng đói đến trường là chuyện thường ngày, mà nhà trường lúc đó ko biết sao mà vào lớp sớm vậy nữa. Đến giờ vẫn nhớ một buổi sáng tôi đến trường với cái bụng đói meo như vậy, khi vừa tới cổng thì gặp anh ấy đi ra, tay cầm gói xôi. Tôi thấy thì cũng gật đầu chào thì ảnh đưa tôi gói xôi và nói: "Em ăn đi!". Thật tình lúc đó cũng không nghĩ ngợi gì hết. Vừa mệt, vừa đói chỉ nói được mỗi câu: "cho em hả, cám ơn anh ha, cười" và cầm gói xôi vô lớp ăn ngon lành mà cũng không  nghĩ  là phải từ chối. Thiệt bây giờ nhớ lại xấu hổ quá đi. Và tình bạn của tôi với anh bắt đầu như thế. Tiếp đến là những phần cơm trưa (Anh tuy ở KTX nhưng không ăn cơm trong đó mà mướn dì Ba ngang trường nấu nên tôi ăn phần cơm đó. Cũng nói thêm là do tôi đi học là vô trễ hơn và không đăng ký ở lại KTX nên tôi không có suất cơm tập thể, mà cũng không có tiền nộp nên buổi trưa nào phải ở lại để lao động hay tăng tiết vào buổi chiều là phải ăn ké của mấy chị cùng phòng. Do lúc đó tôi không được học vì cái danh con Ngụy nên khi trường dời ra Thị xã Rạch Giá tôi phải nghỉ học và ra tận tít ngoài đảo mà dạy. Tôi và anh chia tay không ai nói lời yêu thương gì hết, vì lúc đó tụi tôi không như tuổi trẻ bây giờ. Năm năm sau, tôi chuyển lên dạy nơi ngôi trường anh làm quản lý , lúc đó anh mới chính thức nói lời yêu tôi, chờ tôi và cầu hôn với tôi. Nhớ Noell năm đó thật vui và hạnh phúc. Nhưng cũng chính vì việc đó mà tôi đã gặp không ít rắc rối trong cuộc đời.  Nhưng chuyện đời không bao giờ như mình mong muốn hết. Bắt đầu là hoàn cảnh hai gia đình không giống nhau, anh thì con nhà giàu, còn tôi thì thật là nghèo. Nên mọi người đều nghĩ chắc tôi tham giàu nên mới cố bám lấy anh. Sau đó là chuyện tuổi không hợp..... Mà lúc đó còn trẻ, cái chữ SĨ , lòng TỰ Ái và cái TÔI của mình cũng lớn nên tôi tuyên bố không thèm chơi với anh nữa và bỏ về, không dạy ở đó mà chuyển đi nơi khác. Năm năm sau, tôi và anh lại gặp nhau và lại làm lành, nhưng cũng vì cái thói bướng bỉnh và háo thắng, một lần nữa chúng tôi lại chia tay và tôi đi lấy chồng. Chồng tôi là bạn của anh ấy. Bảy năm sau tôi mới có dịp quay lại chốn xưa trong một chuyến tham quan cùng trường gặp lại anh anh vẫn chưa có gia đình và luôn theo dõi cuộc sống của tôi. Anh hỏi: "Em sống có hạnh phúc không?" Tôi nói: "Chuyện hạnh phúc hay không có liên quan tới anh sao?" Tôi thoáng thấy nét buồn trong mắt anh và hỏi: " Còn anh, vợ con sao rồi có hạnh phúc không?" và tôi cũng bất ngờ khi nghe anh trả lời: "Anh chưa có gia đình" Nhưng lúc đó tôi nghe là nghe cho có chứ không nghĩ sao anh không lấy vợ và còn nói một câu: " Già kén, kẹn hom, chắc tại anh khó quá với lại tới nhà anh thấy mấy bà cô không chồng ở nhà anh là sợ xanh mắt rồi" Anh chỉ cười thôi chứ không nói gì. Lúc đó cả đoàn tập trung lên xe về nên cũng chẳng có thời gian mà nói. Chín năm sau, tôi lúc đó đã là mẹ của hai đứa con với gánh nặng gia đình trên vai tôi lại gặp anh trong một lời mời họp mặt của nhóm. Vậy là gần 20 năm sau tôi và anh gặp lại, anh vẫn vậy và chưa lập gia đình và một điều nữa là sau hơn 20 năm quen biết và yêu tôi trong từng ấy năm anh mới dám cầm tay tôi, dám đi cùng tôi.  Thật đúng: ""Bao nhiêu năm gặp lại. Nụ cười héo trên môi. Bao nhiêu năm tình cạn. Tìm nhau đã mòn hơi Bao nhiêu năm một lần, Mình nhìn nhau chới với hỡi anh."

Khi tôi hỏi: "Sao anh không lập gia đình đi 46t rồi ?" Anh trả lời: "Tại em lấy chồng không đợi anh mà". Tôi cũng nghĩ là anh nói đùa vậy thôi, nhưng qua bạn bè tôi mới biết ảnh không quên được tôi vì hối hận ngày xưa đã để mất tôi. " Bao yêu thương ngày đầu, hình như vẫn còn đây" tôi lúc đó cảm thấy mình có lỗi "Bao nhiêu năm trong đời, mưa rơi riêng phương này, cơn mê thêm rã rời. Tim đau không ngừng nhịp"
   Bây giờ tất cả đã là quá khứ rồi, Anh cũng có gia đình riêng của mình mà tôi cũng có rất nhiều chuyện phải lo toan, suy nghĩ. Có nhớ chăng cũng chỉ là "Những phút xao lòng" cho cuộc đời bớt chán. Nhưng dù sao đi nữa cũng rất cám ơn anh, người cũ của tôi, một người mà từ trước tới giờ tôi luôn có cảm giác an toàn khi gặp mặt, một cảm giác bình yên và vui vẻ khi đi cùng, một cảm giác thân thiện khi trò chuyện và đặc biệt là anh luôn trả lời bất kỳ khi nào tôi gọi điện dù là một số lạ hoắc lạ huơ. Cám ơn anh đã không quên tôi, cám ơn đã dành cho tôi một tình yêu, một tình bạn chân thành. Bây giờ chúng tôi vẫn sẵn sàng giúp đỡ nhau trong khả năng và vị trí của mình. Tình bạn của chúng tôi bây giờ không biết ở cung bậc nào?  Bạn ư? Không phải! Vì thân hơn bạn nhiều. Chúng tôi chỉ cần nhìn ánh mắt, hay nghe cách nói và giọng nói (dù là qua điện thoại) là có thể biết là đối phương vui hay buồn. Anh em ? Không phải! Vì chúng tôi là hai người dưng (anh em cũng chưa chắc hiểu nhau đến vậy, nhưng chúng tôi có rất nhiều điểm giống nhau về hình thể (bàn chân, gương mặt), suy nghĩ, sở thích ăn uống, đi vòng vèo và 8888 đủ thứ chuyện trên đời..... Nhiều người mới gặp họ thường hỏi tôi có phải em gái anh ấy không? Mà cũng có lẽ giống nhau quá nên không thể sống cùng nhau dưới một mái nhà!!!!); Tình nhân? Lại càng không nốt vì ai cũng có một nữa của mình rồi. Là gì đây ta? Là TRI KỶ chăng? Tóm lại là gì cũng được, miễn là trong lòng mỗi người đều có một góc nhỏ cho cái gọi là :"Người yêu cũ". Suy cho cùng thì lúc đó Tình yêu chúng tôi dành cho nhau chưa đủ lớn để có thể hy sinh và chấp nhận lẫn nhau, khi hiểu ra thì tất cả đã an bài. Sau 20 năm gặp lại chúng tôi mới thật sự cảm thấy tiếc cho những ngày đã qua, tiếc vì đã mất nhau trong cuộc đời. Một lần nữa chúng tôi có cùng suy nghĩ: "Nếu như ngày ấy... một trong hai ta biết nghĩ... thì bây giờ ta dễ mất nhau chưa??? ..." Nhưng thời  gian có bao giờ quay trở lại, cho nên chúng tôi mãi mãi vẫn là hai đường thẳng song song đi cạnh nhau cho đến cuối đường. Có khi vậy cũng hay, vì khi gặp nhau chắc gì sẽ kết thúc ở điểm cắt mà thành hai ngã ngày càng xa????. Người ta nói: "Gặp nhau là duyên. Tu mười kiếp mới thành vợ chồng" Có lẽ mình chỉ có duyên thôi . Cho nên :" Bao nhiêu năm gặp lại, dòng đời vẫn chia đôi.......Bao nhiêu năm qua rồi, tình còn trang giấy mới... anh ơi!"
         Chắc chắn là anh sẽ không bao giờ đọc những suy nghĩ nầy của tôi (vì anh không biết gì đến cái gọi là phây búc, hay blog). Cuối cùng cũng xin chúc anh hạnh phúc bên gia đình của mình sau hơn hai mươi năm gặp lại. 
        Buồn quá nên suy nghĩ và viết vẩn vơ, tự nhiên thấy mình răng mà loãng moạn quá. 
                      "Nghĩ về cái đã qua nhiều khi nuối tiếc....
                        ..........
                        Ai cũng có một thời đề yêu và một thời để nhớ.
                       Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
                       Đừng có trách chi những phút xao lòng. "

Đi ngủ thôi, mai còn một tỉ công chuyện đang chờ. 



10/4/13

....10/4/2013..... Tiếp theo Hội An du ký ...
 Hôm nay trời nắng, hơn 9h mới ra khỏi KS, đi một vòng xuống Chùa Phật học và được mời ăn cơm ở đó, xong đi xuống Chùa Cầu, qua An Hội vòng qua chợ, lại ghé nhà dì Ty ngồi chút sau đó vòng về qua những  kiệt nhỏ (là các hẻm nhỏ), ghé giếng Bá Lễ và về lại KS. Hôm nay đi bấy nhiêu thôi, định tối ra phố chụp mấy cái hình lồng đèn nhưng mệt quá nên thôi. Giờ thì ngủ mai tiếp tục.....

9/4/13


9/4/2013.........Tiếp tục chuyến đi Hội An.........
      Hôm qua trời mưa cả buổi sáng, ngồi trong nhà nhìn mưa rớt từng giọt trên mái ngói trong cái không khí lành lạnh thấy dễ chịu làm sao. Đến trưa cả nhà đi lên nhà dì năm trên Thanh Hà để cúng cho bà Ngoại, ở trên đó chơi tới chiếu mới về, sau đó ba mẹ con đi ăn cơm gà. Cơm gà Hội An ko giống như cơm gà trong miền Nam. Cơm họ nấu với nước luộc gà, gà thì xé nhỏ ăn chung với rau răm, húng lủi.... và nước sốt có vài cục huyết gà, cơm không nhiều mỡ nhưng rất ngọt và béo. Buổi tối se lạnh ăn đĩa com gà nóng hổi với nước sốt cay thật là cay thấy ấm trong lòng. Về KS coi TV chút rồi ngủ sớm do ko có máy nên đành chịu thôi. Sáng nay trời không mưa, trời ko nắng chỉ âm u thôi nhưng mình rất thích cái thời tiết đó của Hội An. Ăn sáng với tô cháo đậu với mắm dưa kho mà thấy ngon vô cùng, chỉ là bát cháo bình thường thôi nhưng có lẽ cái hồn quê thấm vô trong đó nên thấy ngon chi lạ. Ăn xong là bắt đầu cuộc dạo phố, bắt đầu từ đường Thái Phiên đi ra tới đường Lê Lợi và đi thẳng xuống chợ, tới chợ mẹ mình ghé vô nhà bạn của bà mỗi nơi một chút, sau đó đi vòng chợ cá và sang Cẩm Nam ăn hến trộn, bánh đập chấm mắm cái và chè bắp. Tranh thủ lúc qua cầu ghé lại chỗ bán đồ lưu niệm mua vài món nho nhỏ ( không quên nhờ cô bé bán hàng chụp cho cái hình để kỉ niệm chuyện Hội An). Ăn xong lại về chợ vòng vèo mua đủ thứ (bồ kết, trà, quế.....và hai cái quạt giấy), Qua nhà dì Ty ngồi thêm chút nữa rồi vô chợ ăn cơm. Và cũng lâu rồi mới ăn lại món mắm dưa, ngon quá. Ăn xong quay lên ghé nhà dì Đê ngồi khoảng hai tiếng quay xuống chợ lấy đồ, gọi tacxi về lại khách sạn kết thúc một ngày đi chợ. Giờ viết lại mới nhớ hai cái quạt ko biết bỏ ở chỗ mô mất rồi. Ui.....hai cái quạt của tui.

7/4/13

Kỉ niệm chuyến đi Hội An (6/4/2013)
Lâu rồi ko về lại Hội An. Hội An lúc nầy khác trước rất nhiều, không còn là thị xã yên tĩnh như ngày xưa nữa. Mình về ở lại ngôi nhà cũ nhưng giờ ko còn là của gia đình mình nữa rồi mà đang là một khách sạn. Nhìn cảnh xưa mà buồn trong lòng. Sau khi thu dọn sắp xếp xong chỗ ở, ba mẹ con thuê xe đi viếng mộ ông bà Ngoại và đứa em út, ghé nhà người dì trên Thanh Hà. Trưa ghé nhà dì Phú ăn Cao lầu (đó là món mình rất thích) và về lại KS nghỉ ngơi. Khoảng 2h chiều ba mẹ con bắt đầu đi xuống chợ. Mẹ mình tuy là dân gốc ở đây nhưng với sự thay đổi chóng mặt của TX bà ko còn nhận ra đường nào với đường nào hết. Tuy mình ra đi còn nhỏ nhưng HA luôn ở trong lòng nên trong  ký ức mình cũng mới như hôm qua. Mình dẫn bà đi dọc theo đường Trần Phú cho bà ghé thăm một vài người quen của bà ngày xưa như dì Đê ( tiệm bán đồ lưu niệm Hà Đê).Tranh thủ lúc bà ngồi nói chuyện cùng bạn bè mình rủ chị mình đi vòng quanh TP, chụp vài tấm ảnh, quay lại mua vài mòn quà cho các đồng nghiệp. Ba mẹ con tiếp tục dạo phố và ghé ăn bánh bèo. Bánh bèo Hội An ko giống như trong miền Nam, là chén bánh nhỏ không có nước dừa, chỉ là bột gạo hấp chín có hai vị ngọt và mặn. Khi ăn bà bán bánh cho thêm một chút nước sốt, vài con tôm, hành phi và vài cọng bánh dòn ăn với nước mắm ớt xắt lát, đặc biệt ai là dân Hội An thì mới biết sử dụng cái cây bằng tre chẻ dẹp vát một đầu để lấy bánh. Ăn xong tranh thủ lúc mẹ ghé nhà dì Ty bán tạp hóa ở chợ thì mình  vòng quanh chợ cá, chợ rau tự nhiên mình thấy thân thuộc như mới chỉ đi có vài ba tháng chứ không phải là gần 20 năm. Hôi An lúc nầy phủ sóng internet toàn TP nên mình có thể online bất cứ chỗ nào. Qua đó mình mở skype và cho con trai mình xem cảnh của Hội An về đêm, nhóc khoái quá chừng, mình cũng thấy vui. Cám ơn wife free của Hội An nha. Tối hai chị em tranh thủ lúc chưa ngủ đi một vòng 1/2 cái thị xã nhỏ bé thấy cũng chẳng khác mấy, tuy đường có làm thêm, rộng hơn nhưng con người Hội An cũng vậy. Mái trường xưa giờ rộng hơn, cao hơn nhưng vẫn nguyên vị trí đó. Tứ khách sạn Mỹ Châu theo con đường Thái Phiên đi dọc xuống chỗ cư xá củ, qua trường Nữ tiểu học (giờ là Nguyễn Bá Ngọc), dọc theo đó qua sân vận động lại vòng qua BV và trường Nam tiểu học (nay là THCS Kim Đồng) , qua trường Trung học Trần Quý Cáp rồi lại vòng về qua nhà thờ, tới đó Trời đêm Hội An rất mát nên cũng ko thấy mệt mà cũng đã khuya nên về lại KS mai bắt đầu tiếp cuộc hành trình. Mệt thì ít, chỉ mỏi chân thôi nhưng mà vui.  Hình thì có nhưng quên đem theo cái dây nên ko đưa hình lên được. Khi nào về sẽ đem lên sau. 

17/2/13

Có những chuyện thật sự là rất hối hận vì tại sao lúc đó mình không làm. Tâm rất hối hận khi đã không nghe máy khi anh gọi tới. Yên nghỉ nha người bạn thân nhất của Tâm. Giờ thì ko còn ai cùng Tâm tám chuyện khi buồn nữa. Anh ra đi mà ko có một người thân bên cạnh, cô đơn như chính cuộc đời của anh. Cầu mong nơi xa xôi đó anh nghe thấy lởi Tâm nói. Khi thật sự mất đi người thân yêu mình mới thấy những phút giây bên họ thật là quí. Anh Phương! thật sự trong lúc nầy em rất nhớ tới anh đó anh có biết ko? 

20/11/12


Vậy là một lần 20-11 nữa lại trôi qua. Thật là vui vì đây là lần thứ hai kể từ khi trường thành lập tới giờ là 17 năm có học trò cùng dự, chứ mấy lần 20/11 mọi năm chỉ có mấy thầy cô với nhau thôi. Cũng chẳng trách được vì trường mình dạy nghề nên học trò phần đông là của trường khác nên ngày nầy tụi nó phải dự lễ ở trường phổ thông. Mà hình như đây cũng là lần đầu tiên mình có học trò của mình ( vì lúc trước mình không chủ nhiệm). Tóm lại một câu: Rất vui. 




 

 




Học viên lớp 12 (2012-2013)





Học viên lớp 11 (2012-2013)
       Đủ, Thư, Hoa Phượng, Sỷ, Thắng, Hưởng, Bé Ba                                                                          Hậu , Sỷ


Học viên lớp 10 (2012-2013)






21/8/12

Ba mấy nhóc lại đi bịnh viện nữa rồi, điều đó cũng đồng nghĩa với việc mấy nhóc sẽ mồ côi cha sớm hơn, Nghĩ tới ngày đó sao mà buồn quá

16/8/12





Không phải tơ trời, không phải sương mai!



Mong manh nhất không phải là tơ trời
Không phải nụ hồng
Không phải sương mai
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức
Anh đã biết một điều mong manh nhất
Là tình yêu
Là tình yêu đấy em!
Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Ta vừa chạy tìm nhau...
Em vừa ập vào anh...
... Như cơn giông ập tới
Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.
Không phải đâu em - không phải tơ trời
Không phải mây hoàng hôn
Chợt hồng... chợt tím...
Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là... thế thôi... tan biến

Anh cầu mong - không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc...
Đỗ Trung Quân



Những phút xao lòng


Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu
Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ
Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế
Yêu một cô, giờ cô ấy đã lấy chồng.
Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng
Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng
Người yêu cũ vợ mình có những điều mình không có được
Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn
Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng
Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được
Nghĩ về cái đã qua nhiều khi nuối tiếc
Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn
Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ mình hơn
Và cảm thấy mình như người có lỗi
Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói
Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn
Mà có trách chi những phút xao lòng
Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng
 
THUẬN HỮU

14/8/12

HÒN SỎI & LỜI NÓI

*  Thả một hòn sỏi vào trong nước : Một tiếng bắt tóe lêm rồi chìm nghỉm . Nhưng : để lại vô số gợn sóng lăn tăn xoay tròn . Lan tỏa từ trong tâm , tràn ra biển cả.
 *Thả một hòn sỏi vào trong nước : Trong phút chốc bạn lãng quên . Nhưng : có những gợn sóng nhỏ xoay tròn , hòa vào con sóng lớn. Bạn đã xáo động một đại dương hùng vĩ chỉ bằng hòn sỏi nhỏ mà thôi!
 *Thả một lời nói không tốt , không cẩn trọng : Trong phút chốc bay đi . Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn, xoay tròn, lan tỏa … và không có cách nào lấy lại một khi bạn đã nói ra.
 *Thả một lời nói không tốt : Trong phút chốc bạn lãng quên . Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn mãi…. Có thể bạn đã làm ứa một dòng nước mắt trên con tim buồn . Bạn đã xáo động một cuộc đời hạnh phúc chỉ vì những lời nói kia !
 *Thả một lời nói Vui vẻ và Tốt bụng : Chỉ trong giây lát chúng bay đi . Nhưng để lại vô vàn những gợn sóng lăn tăn xoay tròn mãi…. Mang Hy vọng, Niềm vui, An ủi trong mỗi con sóng xô bờ . Bạn sẽ không ngờ được sức mạnh của những lời nói tốt bạn đã cho đi.
 *Thả một lời nói Vui vẻ và Tốt bụng : Chỉ trong giây lát bạn lãng quên . Nhưng niềm vui dâng tràn và những ngọn sóng reo vui xoay tròn mãi . Bạn đã làm cho con sóng được vỗ về trong điệu nhạc êm ái , có thể nghe thấy trên ngàn hải lý từ việc thả một lời nói tốt mà thôi!
 Đọc và cùng suy gẫm các bạn nhé!
                                                                                                            Sưu tầm

ĐIỂM TỰA!

Đã có ai nói với bạn rằng: Bạn chính là điểm tựa quan trọng nhất của họ chưa? Và có lúc nào bạn chợt nhớ đế câu hỏi của mẹ lúc thiếu thời: "Đố con phần quan trọng nhất trong cơ thể của mỗi chúng ta là gì?". Đến đây, tin chắc bạn đã biết đáp án rồi nhưng điều Blog Việt muốn gợi nhớ cho bạn lại là tình huống người mẹ trả lời câu hỏi cho đứa con bé nhỏ và chúng ta tiếp nhận đáp án đó ra sao?
               “Năm đó, bà ngoại tôi qua đời. Tất cả mọi người đều đau buồn và ai cũng khóc. Thậm chí bố tôi cũng khóc, và đó là lần thứ hai tôi nhìn thấy bố khóc. Trong ngày đưa tang bà, mẹ đến bên tôi và nói: "Con đã biết phần nào là quan trọng nhất hay chưa?". Tôi thật sự bất ngờ khi mẹ hỏi vào lúc này, mặc dù tôi biết câu hỏi đầy ý nghĩa này của mẹ vẫn chưa được tôi giải đáp.
Mẹ nhìn khuôn mặt bối rối của tôi: "Câu hỏi này rất quan trọng. Nó cho con biết rằng con vẫn đang tồn tại trong cuộc đời này. Mỗi câu trả lời trước kia của con đều không làm hài lòng được mẹ nhưng hôm nay mẹ muốn con ghi nhớ bài học này".Mẹ nói trong nước mắt: "Đó là đôi vai". Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, mẹ tiếp tục: "Khi một người bạn hay một người yêu quý nào đó của con đau buồn, họ cần một điểm tựa để dựa đầu vào đó và khóc. Và đôi vai của con sẽ giúp được họ.
          Mỗi người đều cần có một bờ vai của ai đó để khóc một vài lần trong cuộc đời. Mẹ chỉ hy vọng chung quanh con có đủ tình thương yêu và những bờ vai ấm áp để con có thể dựa vào mỗi khi con cảm thấy cần thiết. Điều quý giá nhất trong mỗi chúng ta không phải là chỉ nghĩ riêng cho bản thân chúng ta, mà là một sự cảm thông với những nỗi buồn của những người chung quanh ta. Mọi người có thể quên những gì con nói..., quên những gì con làm..., nhưng mọi người sẽ không bao giờ quên được bờ vai của con đã từng gánh đỡ những đau khổ và mất mát của họ, cũng như những niềm vui riêng trong cuộc đời của mỗi người". 
Trong cuộc sống này bất kể lúc nào bạn cũng có thể gặp những khó khăn, va vấp và những thử thách khiến bạn nản lòng nhưng điều quan trọng là bạn biết luôn có một bờ vai dành cho bạn khiến bạn an tâm dựa vào để thấy tim mình bình yên trở lại.
Sưu tầm





Khóa Dinh dưỡng cuối cùng



Đây là  những HS khóa Dinh dưỡng cuối cùng của Trung tâm GDTX Châu Thành. Vậy là sau bao nhiêu năm trời cái nghề mà lúc nào cũng đông HS đăng ký đã không còn nữa, cái phòng cũng dập ra mà dạy nghề khác mỗi lần đi qua thấy buồn làm sao. Không biết nghề Thêu và May có dẹp luôn không ta? Thôi kệ chừng nào dẹp thì dẹp. Bây giờ hàng quán có đầy: không cần nấu cũng vẫn có ăn, không cần may vá cũng có áo quần để mặc.  Trường Hướng nghiệp dạy nghề mà bây giờ chỉ thấy dạy toàn Tin học làm GV nghề cũng thất nghiệp luôn.

Kiên Giang quê tôi



Sinh nhật Bé Vy



Còn đây là cái clip sinh nhật bé Nhã Vy, cô bé có cặp mắt to tròn thật dễ thương.









Happy Brithday Khai Minh

LÀM SAO MÀ QUÊN ĐƯỢC?