21/8/12
16/8/12
Không phải tơ trời, không phải sương mai!
![]() |
Mong manh nhất không phải là tơ trời
Không phải nụ hồng
Không phải sương mai
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức
Anh đã biết một điều mong manh nhất
Là tình yêu
Là tình yêu đấy em!
Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Ta vừa chạy tìm nhau...
Em vừa ập vào anh...
... Như cơn giông ập tới
Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.
Không phải đâu em - không phải tơ trời
Không phải mây hoàng hôn
Chợt hồng... chợt tím...
Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là... thế thôi... tan biến
Anh cầu mong - không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc...
Không phải nụ hồng
Không phải sương mai
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức
Anh đã biết một điều mong manh nhất
Là tình yêu
Là tình yêu đấy em!
Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Ta vừa chạy tìm nhau...
Em vừa ập vào anh...
... Như cơn giông ập tới
Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.
Không phải đâu em - không phải tơ trời
Không phải mây hoàng hôn
Chợt hồng... chợt tím...
Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là... thế thôi... tan biến
Anh cầu mong - không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc...
Đỗ Trung Quân
Những
phút xao lòng
Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu
Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ
Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế
Yêu một cô, giờ cô ấy đã lấy chồng.
Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ
Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế
Yêu một cô, giờ cô ấy đã lấy chồng.
Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng
Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng
Người yêu cũ vợ mình có những điều mình không có được
Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn
Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng
Người yêu cũ vợ mình có những điều mình không có được
Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn
Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng
Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được
Nghĩ về cái đã qua nhiều khi nuối tiếc
Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn
Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được
Nghĩ về cái đã qua nhiều khi nuối tiếc
Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn
Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ mình hơn
Và cảm thấy mình như người có lỗi
Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói
Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn
Và cảm thấy mình như người có lỗi
Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói
Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn
Mà có trách chi những phút xao lòng
Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng
Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng
THUẬN
HỮU
14/8/12
HÒN SỎI & LỜI NÓI
* Thả một hòn sỏi vào trong nước : Một tiếng bắt tóe lêm rồi chìm nghỉm . Nhưng : để lại vô số gợn sóng lăn tăn xoay tròn . Lan tỏa từ trong tâm , tràn ra biển cả.
*Thả một hòn sỏi vào trong nước : Trong phút chốc bạn lãng quên . Nhưng : có những gợn sóng nhỏ xoay tròn , hòa vào con sóng lớn. Bạn đã xáo động một đại dương hùng vĩ chỉ bằng hòn sỏi nhỏ mà thôi!
*Thả một lời nói không tốt , không cẩn trọng : Trong phút chốc bay đi . Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn, xoay tròn, lan tỏa … và không có cách nào lấy lại một khi bạn đã nói ra.
*Thả một lời nói không tốt : Trong phút chốc bạn lãng quên . Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn mãi…. Có thể bạn đã làm ứa một dòng nước mắt trên con tim buồn . Bạn đã xáo động một cuộc đời hạnh phúc chỉ vì những lời nói kia !
*Thả một lời nói Vui vẻ và Tốt bụng : Chỉ trong giây lát chúng bay đi . Nhưng để lại vô vàn những gợn sóng lăn tăn xoay tròn mãi…. Mang Hy vọng, Niềm vui, An ủi trong mỗi con sóng xô bờ . Bạn sẽ không ngờ được sức mạnh của những lời nói tốt bạn đã cho đi.
*Thả một lời nói Vui vẻ và Tốt bụng : Chỉ trong giây lát bạn lãng quên . Nhưng niềm vui dâng tràn và những ngọn sóng reo vui xoay tròn mãi . Bạn đã làm cho con sóng được vỗ về trong điệu nhạc êm ái , có thể nghe thấy trên ngàn hải lý từ việc thả một lời nói tốt mà thôi!
Đọc và cùng suy gẫm các bạn nhé!
Sưu tầm
*Thả một hòn sỏi vào trong nước : Trong phút chốc bạn lãng quên . Nhưng : có những gợn sóng nhỏ xoay tròn , hòa vào con sóng lớn. Bạn đã xáo động một đại dương hùng vĩ chỉ bằng hòn sỏi nhỏ mà thôi!
*Thả một lời nói không tốt , không cẩn trọng : Trong phút chốc bay đi . Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn, xoay tròn, lan tỏa … và không có cách nào lấy lại một khi bạn đã nói ra.
*Thả một lời nói không tốt : Trong phút chốc bạn lãng quên . Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn mãi…. Có thể bạn đã làm ứa một dòng nước mắt trên con tim buồn . Bạn đã xáo động một cuộc đời hạnh phúc chỉ vì những lời nói kia !
*Thả một lời nói Vui vẻ và Tốt bụng : Chỉ trong giây lát chúng bay đi . Nhưng để lại vô vàn những gợn sóng lăn tăn xoay tròn mãi…. Mang Hy vọng, Niềm vui, An ủi trong mỗi con sóng xô bờ . Bạn sẽ không ngờ được sức mạnh của những lời nói tốt bạn đã cho đi.
*Thả một lời nói Vui vẻ và Tốt bụng : Chỉ trong giây lát bạn lãng quên . Nhưng niềm vui dâng tràn và những ngọn sóng reo vui xoay tròn mãi . Bạn đã làm cho con sóng được vỗ về trong điệu nhạc êm ái , có thể nghe thấy trên ngàn hải lý từ việc thả một lời nói tốt mà thôi!
Đọc và cùng suy gẫm các bạn nhé!
Sưu tầm
ĐIỂM TỰA!
Đã có ai nói với bạn rằng: Bạn chính là điểm tựa quan trọng nhất của họ chưa? Và có lúc nào bạn chợt nhớ đế câu hỏi của mẹ lúc thiếu thời: "Đố con phần quan trọng nhất trong cơ thể của mỗi chúng ta là gì?". Đến đây, tin chắc bạn đã biết đáp án rồi nhưng điều Blog Việt muốn gợi nhớ cho bạn lại là tình huống người mẹ trả lời câu hỏi cho đứa con bé nhỏ và chúng ta tiếp nhận đáp án đó ra sao?
“Năm đó, bà ngoại tôi qua đời. Tất cả mọi người đều đau buồn và ai cũng khóc. Thậm chí bố tôi cũng khóc, và đó là lần thứ hai tôi nhìn thấy bố khóc. Trong ngày đưa tang bà, mẹ đến bên tôi và nói: "Con đã biết phần nào là quan trọng nhất hay chưa?". Tôi thật sự bất ngờ khi mẹ hỏi vào lúc này, mặc dù tôi biết câu hỏi đầy ý nghĩa này của mẹ vẫn chưa được tôi giải đáp.
Mẹ nhìn khuôn mặt bối rối của tôi: "Câu hỏi này rất quan trọng. Nó cho con biết rằng con vẫn đang tồn tại trong cuộc đời này. Mỗi câu trả lời trước kia của con đều không làm hài lòng được mẹ nhưng hôm nay mẹ muốn con ghi nhớ bài học này".Mẹ nói trong nước mắt: "Đó là đôi vai". Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, mẹ tiếp tục: "Khi một người bạn hay một người yêu quý nào đó của con đau buồn, họ cần một điểm tựa để dựa đầu vào đó và khóc. Và đôi vai của con sẽ giúp được họ.
Mỗi người đều cần có một bờ vai của ai đó để khóc một vài lần trong cuộc đời. Mẹ chỉ hy vọng chung quanh con có đủ tình thương yêu và những bờ vai ấm áp để con có thể dựa vào mỗi khi con cảm thấy cần thiết. Điều quý giá nhất trong mỗi chúng ta không phải là chỉ nghĩ riêng cho bản thân chúng ta, mà là một sự cảm thông với những nỗi buồn của những người chung quanh ta. Mọi người có thể quên những gì con nói..., quên những gì con làm..., nhưng mọi người sẽ không bao giờ quên được bờ vai của con đã từng gánh đỡ những đau khổ và mất mát của họ, cũng như những niềm vui riêng trong cuộc đời của mỗi người".
Trong cuộc sống này bất kể lúc nào bạn cũng có thể gặp những khó khăn, va vấp và những thử thách khiến bạn nản lòng nhưng điều quan trọng là bạn biết luôn có một bờ vai dành cho bạn khiến bạn an tâm dựa vào để thấy tim mình bình yên trở lại.
Sưu tầm
Khóa Dinh dưỡng cuối cùng
Đây là những HS khóa Dinh dưỡng cuối cùng của Trung tâm GDTX Châu Thành. Vậy là sau bao nhiêu năm trời cái nghề mà lúc nào cũng đông HS đăng ký đã không còn nữa, cái phòng cũng dập ra mà dạy nghề khác mỗi lần đi qua thấy buồn làm sao. Không biết nghề Thêu và May có dẹp luôn không ta? Thôi kệ chừng nào dẹp thì dẹp. Bây giờ hàng quán có đầy: không cần nấu cũng vẫn có ăn, không cần may vá cũng có áo quần để mặc. Trường Hướng nghiệp dạy nghề mà bây giờ chỉ thấy dạy toàn Tin học làm GV nghề cũng thất nghiệp luôn.
ẤM ÁP
Ấm áp không phải khi bạn mặc một lúc hai, ba áo mà là khi bạn đứng trước gió lạnh, từ phía sau đến có ai đó khoác lên bạn một tấm áo.
Ấm áp không phải khi bạn dùng hai tay xuýt xoa, mà là khi tay ai kia khẽ nắm lấy bàn tay bạn.
Ấm áp không phải khi bạn đội chiếc mũ len mà khi đầu bạn dựa vào một bờ vai tin cậy.
Sưu tầm
11/8/12
Tiếp tục dọn nhà!
....Sau giải phóng cả gia đình tôi dọn về Rạch Giá (đây là nhà nội tôi) nhưng chỉ có mấy mẹ con và người dì còn ba tôi thì mắc kẹt lại do ông là sĩ quan thời đó, thật là khác biệt so với ở Hội An. Ngoài đó không có sình lầy như trong nầy mà chỉ có cát thôi. Đêm đầu tiên cả nhà ngủ trên một cái giường bằng xi măng có lát gạch bông mà nội tôi gọi là cái bàn đá. Mới ba bốn giờ sáng gì đó thì tất cả mấy con gà trống cùng cất tiếng gáy, thêm vào là tiếng tắc kè kêu trong đêm. Thật là kinh khủng. Ở đó được đâu nửa tháng thì tới ngày 30/4, sau đó nội tôi cất một cái nhà lợp lá, nền đất cho tôi và gia đình người chú cũng là sĩ quan ra đó ở. Lúc đó mới thật sự là khó khăn, hồi nào tới giờ tôi đâu từng ở nhà nền đất như vậy, lại không có phòng ốc gì hết, từ của trước nhìn là thấy hết tới bếp luôn, mưa xuống là sình lầy, mỗi bước mỗi trợt lấm lem, đã vậy lại không có điện, nhà cũng chẳng có cổng phải đi nhờ cổng hàng xóm..còn bao nhiêu là thứ mới lạ không giống như ở Hội An. Nhưng lúc đó tôi chỉ thấy thật vui khi mỗi tối được thắp đèn cầy, cả nhà ngủ chung trên một cái giường rộng... Còn nữa nè, sau đó lại bị mất trộm hết tất cả của nả mà bấy lâu mẹ tôi dành dụm (mà lỗi nầy cũng một phần do tôi ham chơi búp bê mà ra)thật là khổ. Nhớ lại cũng không hiểu sao lúc đó lại sống và tồn tại được tới bây giờ
HỒI TƯỞNG DỌN NHÀ
![]() |
| Chùa Cầu Hội An |
Người ta thường nói: "Kết thúc là mới bắt đầu!" Suy nghĩ cũng phải. Mỗi lần dọn nhà là mỗi lần phải chia tay với tất cả những gì thân quen để tới một nơi ở mới. Kết thúc nơi cũ để bắt đầu chỗ mới. Bạn bè cũng tứ tán luôn. Trong cuộc đời thật sự tôi cũng đã nhiều lần dọn nhà. Bắt đầu từ lúc nhỏ, ba tôi là quân nhân nay đây mai đó, vậy là mấy mẹ con cũng phải thay đổi theo. Cứ thấy ở vài tháng lại chuyển nhà, lúc đó không hiểu lý do cứ thấy tới nơi mới thì rất vui. Đến năm lớp 3 tôi bắt đầu cảm nhận được những cái được và mất khi chuyển nhà (dù rằng chỉ cách nhau có vài con phố). Có thể nói sơ một chút về nơi sinh của mình, tôi sinh ra và lớn lên ở Thị xã Hội An.Cái xứ với nhiều con phố hẹp, dài có nhiều ngôi nhà tới vài trăm năm tuổi mái ngói rêu phong, lung linh đèn lồng, chùa Cầu trầm mặc, bãi biển cửa Đại cát trắng.... Con người thì rất thật thà, chân chất, mùa nắng thì gay gắt, mùa mưa thì nước lụt đến nỗi chèo ghe đi được trên đường. Hội An ngày đó rất nghèo, nhưng cũng lạ là chiến tranh khắp nơi nhưng Hội An lại ít bị pháo kích nhất. Có lẽ vậy mà các nhà cổ mới còn tới bây giờ. Đến năm 1975 vô Rạch Giá, ba năm sau lại quay về Hội An, hai năm sau lại vô Rạch Giá. Đến lúc đi làm thì tới Hòn Tre rồi Nam Du, Hà Tiên dừng chân ở Châu Thành được 10 năm lại ra Rạch Giá. Nhớ lại năm lớp mẫu giáo và lớp 1, cả nhà mình ở trong khu cư xá của quân nhân, sau nhà là bãi đất trống có cây phượng vĩ thật to. Mùa hè đến hoa cứ đỏ rực một góc sân, mùi hoa thơm ngai ngái. Lúc đó thật là vui, chỉ mấy đứa con nít con của mấy gia đình quân nhân chơi với nhau thôi nhưng thật sự tới giờ tôi vẫn không quên được. Chiến tranh giặc giã, vì ở trong khu cư xá sĩ quan sợ bom đạn nên ba mẹ tôi dọn đến chỗ khác, căn nhà mới nầy thật dài và rộng. Bên hông nhà là một con mương nhỏ nước trong vắt thấy cả cá lội và rong rêu ( không biết sao mà nước ở chỗ đó rất là trong và sạch), mở của sổ ra là gió mát tới lạnh luôn. Tôi thích căn nhà đó lắm vì rộng rãi và nhiều phòng. Nhưng cũng chỉ vài tháng mẹ tôi sau một buổi đi làm về lúc chạng vạng, vào phòng thay quần áo phát hiện con rắn trong phòng nhưng khi đưa nó ra ngoài cửa sổ thì lại thành cái lông gà mới ghê chứ. Sau đó là dì giúp việc thấy có người đứng nhìn vô ở cửa sau, nhưng khi ra thì không thấy??? Vậy là cho dù có thích cũng không ai dám ở nữa (vì sợ ma!!!). Lại dọn nhà , lần nầy thì ở trọ trong một nhà người Hoa bán thuốc bắc trên đường Cường Để (hình như bây giờ là đường Trần Hưng Đạo), cái nhà giống hệt như trong phim tàu vậy đó, có hai cửa quay ra hai con phố. Mặt trước ở đường Cường Để mở tiệm thuốc bắc và bốc thuốc, mặt sau quay ra hướng sông Hoài dùng để lên hàng hóa. Nhà đó lại có một cô con gái đi học trường tiếng Hoa. Trong ký ức của tôi ngày đó thì cô ấy rất dễ thương, ở nhà thì mặc đồ xẩm, khi đi học thì mặc váy màu cafe sữa với áo trắng có thắt cái cà vạt trên cổ. Tôi ước có ngày mình cũng được như vậy. Gần đó có chỗ làm đầu lân và đèn lồng. Tôi thường qua đó để coi ông bác đó làm đèn lồng và đầu lân, chiếc đèn lồng ngày đó không nhỏ như bây giờ bán cho du khách mà là rất to để họ treo trước cửa mỗi khi trong nhà có sự vui hay buồn. Nếu ngày tết hay hỉ sự thì treo đèn màu đỏ, còn có tang thì treo đèn màu trắng trên có viết mấy chữ Hoa màu đen. Sau đó vài tháng thì lại dọn tới căn nhà khác, chỗ nầy chật hơn căn nhà có ma nhưng thoải mái là không có ở chung với ai hết. Chủ nhà ở phía sân sau và mấy gia đình quanh đó cùng sử dụng cái giếng ở giữa sân. Lúc đó với tôi thật là những tháng ngày vui vẻ và hạnh phúc nhất mà tôi cảm nhận được tới bây giờ vẫn mãi không quên. Hồi ức xưa lại quay về tất cả như mới diễn ra. Ước gì một lần nữa quay về lại nơi xưa đó để được ngắm nhìn và nghe tiếng mưa qua mái ngói, ăn những món mình thích, lang thang trên bờ sông Hoài khi chiều về...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)












