11/8/12

HỒI TƯỞNG DỌN NHÀ

Chùa Cầu Hội An

 Người ta thường nói: "Kết thúc là mới bắt đầu!" Suy nghĩ cũng phải. Mỗi lần dọn nhà là mỗi lần phải chia tay với tất cả những gì thân quen để tới một nơi ở mới. Kết thúc nơi cũ để bắt đầu chỗ mới. Bạn bè cũng tứ tán luôn. Trong cuộc đời thật sự tôi cũng đã nhiều lần dọn nhà. Bắt đầu từ lúc nhỏ, ba tôi là quân nhân nay đây mai đó, vậy là mấy mẹ con cũng phải thay đổi theo. Cứ thấy ở vài tháng lại chuyển nhà, lúc đó không hiểu lý do cứ thấy tới nơi mới thì rất vui. Đến năm lớp 3 tôi bắt đầu cảm nhận được những cái được và mất khi chuyển nhà (dù rằng chỉ cách nhau có vài con phố). Có thể nói sơ một chút về nơi sinh của mình, tôi sinh ra và lớn lên ở Thị xã Hội An.Cái xứ với nhiều con phố hẹp, dài có nhiều ngôi nhà tới vài trăm năm tuổi mái ngói rêu phong, lung linh đèn lồng, chùa Cầu trầm mặc, bãi biển cửa Đại cát trắng.... Con người thì rất thật thà, chân chất, mùa nắng thì gay gắt, mùa mưa thì nước lụt đến nỗi chèo ghe đi được trên đường. Hội An ngày đó rất nghèo, nhưng cũng lạ là chiến tranh khắp nơi nhưng Hội An lại ít bị pháo kích nhất. Có lẽ vậy mà các nhà cổ mới còn tới bây giờ. Đến năm 1975 vô Rạch Giá, ba năm sau lại quay về Hội An, hai năm sau lại vô Rạch Giá. Đến lúc đi làm thì tới Hòn Tre rồi Nam Du, Hà Tiên dừng chân ở Châu Thành được 10 năm lại ra Rạch Giá. Nhớ lại năm lớp mẫu giáo và lớp 1, cả nhà mình ở trong khu cư xá của quân nhân, sau nhà là bãi đất trống có cây phượng vĩ thật to. Mùa hè đến hoa cứ đỏ rực một góc sân, mùi hoa thơm ngai ngái. Lúc đó thật là vui, chỉ mấy đứa con nít con của mấy gia đình quân nhân chơi với nhau thôi nhưng thật sự tới giờ tôi vẫn không quên được. Chiến tranh giặc giã, vì ở trong khu cư xá sĩ quan sợ bom đạn nên ba mẹ tôi dọn đến chỗ khác, căn nhà mới nầy thật dài và rộng. Bên hông nhà là một con mương nhỏ nước trong vắt thấy cả cá lội và rong rêu ( không biết sao mà nước ở chỗ đó rất là trong và sạch), mở của sổ ra là gió mát tới lạnh luôn. Tôi thích căn nhà đó lắm vì rộng rãi và nhiều phòng. Nhưng cũng chỉ vài tháng mẹ tôi sau một buổi đi làm về lúc chạng vạng, vào phòng thay quần áo phát hiện con rắn trong phòng nhưng khi đưa nó ra ngoài cửa sổ thì lại thành cái lông gà mới ghê chứ. Sau đó là dì giúp việc thấy có người đứng nhìn vô ở cửa sau, nhưng khi ra thì không thấy??? Vậy là cho dù có thích cũng không ai dám ở nữa (vì sợ ma!!!). Lại dọn nhà , lần nầy thì ở trọ trong một nhà người Hoa bán thuốc bắc trên đường Cường Để (hình như bây giờ là đường Trần Hưng Đạo), cái nhà giống hệt như trong phim tàu vậy đó, có hai cửa quay ra hai con phố. Mặt trước ở đường Cường Để  mở tiệm thuốc bắc và bốc thuốc, mặt sau quay ra hướng sông Hoài dùng để lên hàng hóa. Nhà đó lại có một cô con gái đi học trường tiếng Hoa. Trong ký ức của tôi ngày đó thì cô ấy rất dễ thương, ở nhà thì mặc đồ xẩm, khi đi học thì mặc váy màu cafe sữa với áo trắng có thắt cái cà vạt trên cổ. Tôi ước có ngày mình cũng được như vậy. Gần đó có chỗ làm đầu lân và đèn lồng. Tôi thường qua đó để coi ông bác đó làm đèn lồng và đầu lân, chiếc đèn lồng ngày đó không nhỏ như bây giờ bán cho du khách mà là rất to để họ treo trước cửa mỗi khi trong nhà có sự vui hay buồn. Nếu ngày tết hay hỉ sự thì treo đèn màu đỏ, còn có tang thì treo đèn màu trắng trên có viết mấy chữ Hoa màu đen. Sau đó vài tháng thì lại dọn tới căn nhà khác, chỗ nầy chật hơn căn nhà có ma nhưng thoải mái là không có ở chung với ai hết. Chủ nhà ở phía sân sau và mấy gia đình quanh đó cùng sử dụng cái giếng ở giữa sân. Lúc đó với tôi thật là những tháng ngày vui vẻ và hạnh phúc nhất mà tôi cảm nhận được tới bây giờ vẫn mãi không quên. Hồi ức xưa lại quay về tất cả như mới diễn ra. Ước gì một lần nữa quay về lại nơi xưa đó để được ngắm nhìn và nghe tiếng mưa qua mái ngói, ăn những món mình thích, lang thang trên bờ sông Hoài khi chiều về...




Đèn Lồng Hội An
Bên bờ sông Hoài

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét