1/8/14

HAI MƯƠI NĂM TÌNH CŨ....
"Nghĩ về cái đã qua nhiều khi nuối tiếc....
..........
Ai cũng có một thời đề yêu và một thời để nhớ.
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng. "

           Trời mưa lâm râm, không ngủ được tình cờ nghe lại bản nhạc nầy qua tiếng hát Ngọc Lan tự nhiên lại nhớ tới một người bạn ngày xưa, lúc gặp anh tôi mới chỉ là con nhỏ 18t, chân ướt chân ráo vô trường THSP của tỉnh. Anh không học cùng lớp với tôi mà học lớp kế bên. Anh là người ở Hà Tiên  xuống học. Vào học khoảng hơn 2 tuần thì tôi gặp anh thông qua một chị bạn học chung lớp với anh, chị đó luôn nhờ tôi gởi thư về nhà (qua bưu điện) mỗi khi tôi về TX. Nhà tôi lúc đó rất nghèo, tôi đi học từ nhà tới trường hơn 10km bằng chiếc xe đạp mini cũ mèm. Nhà thì ở TX mà trường thì ở tít trong huyện nên sáng còn mờ mờ là đã đi học rồi ( 6h30 là đã bắt đầu tiết 1) nên chẳng kịp ăn sáng, bụng đói đến trường là chuyện thường ngày, mà nhà trường lúc đó ko biết sao mà vào lớp sớm vậy nữa. Đến giờ vẫn nhớ một buổi sáng tôi đến trường với cái bụng đói meo như vậy, khi vừa tới cổng thì gặp anh ấy đi ra, tay cầm gói xôi. Tôi thấy thì cũng gật đầu chào thì ảnh đưa tôi gói xôi và nói: "Em ăn đi!". Thật tình lúc đó cũng không nghĩ ngợi gì hết. Vừa mệt, vừa đói chỉ nói được mỗi câu: "cho em hả, cám ơn anh ha, cười" và cầm gói xôi vô lớp ăn ngon lành mà cũng không  nghĩ  là phải từ chối. Thiệt bây giờ nhớ lại xấu hổ quá đi. Và tình bạn của tôi với anh bắt đầu như thế. Tiếp đến là những phần cơm trưa (Anh tuy ở KTX nhưng không ăn cơm trong đó mà mướn dì Ba ngang trường nấu nên tôi ăn phần cơm đó. Cũng nói thêm là do tôi đi học là vô trễ hơn và không đăng ký ở lại KTX nên tôi không có suất cơm tập thể, mà cũng không có tiền nộp nên buổi trưa nào phải ở lại để lao động hay tăng tiết vào buổi chiều là phải ăn ké của mấy chị cùng phòng. Do lúc đó tôi không được học vì cái danh con Ngụy nên khi trường dời ra Thị xã Rạch Giá tôi phải nghỉ học và ra tận tít ngoài đảo mà dạy. Tôi và anh chia tay không ai nói lời yêu thương gì hết, vì lúc đó tụi tôi không như tuổi trẻ bây giờ. Năm năm sau, tôi chuyển lên dạy nơi ngôi trường anh làm quản lý , lúc đó anh mới chính thức nói lời yêu tôi, chờ tôi và cầu hôn với tôi. Nhớ Noell năm đó thật vui và hạnh phúc. Nhưng cũng chính vì việc đó mà tôi đã gặp không ít rắc rối trong cuộc đời.  Nhưng chuyện đời không bao giờ như mình mong muốn hết. Bắt đầu là hoàn cảnh hai gia đình không giống nhau, anh thì con nhà giàu, còn tôi thì thật là nghèo. Nên mọi người đều nghĩ chắc tôi tham giàu nên mới cố bám lấy anh. Sau đó là chuyện tuổi không hợp..... Mà lúc đó còn trẻ, cái chữ SĨ , lòng TỰ Ái và cái TÔI của mình cũng lớn nên tôi tuyên bố không thèm chơi với anh nữa và bỏ về, không dạy ở đó mà chuyển đi nơi khác. Năm năm sau, tôi và anh lại gặp nhau và lại làm lành, nhưng cũng vì cái thói bướng bỉnh và háo thắng, một lần nữa chúng tôi lại chia tay và tôi đi lấy chồng. Chồng tôi là bạn của anh ấy. Bảy năm sau tôi mới có dịp quay lại chốn xưa trong một chuyến tham quan cùng trường gặp lại anh anh vẫn chưa có gia đình và luôn theo dõi cuộc sống của tôi. Anh hỏi: "Em sống có hạnh phúc không?" Tôi nói: "Chuyện hạnh phúc hay không có liên quan tới anh sao?" Tôi thoáng thấy nét buồn trong mắt anh và hỏi: " Còn anh, vợ con sao rồi có hạnh phúc không?" và tôi cũng bất ngờ khi nghe anh trả lời: "Anh chưa có gia đình" Nhưng lúc đó tôi nghe là nghe cho có chứ không nghĩ sao anh không lấy vợ và còn nói một câu: " Già kén, kẹn hom, chắc tại anh khó quá với lại tới nhà anh thấy mấy bà cô không chồng ở nhà anh là sợ xanh mắt rồi" Anh chỉ cười thôi chứ không nói gì. Lúc đó cả đoàn tập trung lên xe về nên cũng chẳng có thời gian mà nói. Chín năm sau, tôi lúc đó đã là mẹ của hai đứa con với gánh nặng gia đình trên vai tôi lại gặp anh trong một lời mời họp mặt của nhóm. Vậy là gần 20 năm sau tôi và anh gặp lại, anh vẫn vậy và chưa lập gia đình và một điều nữa là sau hơn 20 năm quen biết và yêu tôi trong từng ấy năm anh mới dám cầm tay tôi, dám đi cùng tôi.  Thật đúng: ""Bao nhiêu năm gặp lại. Nụ cười héo trên môi. Bao nhiêu năm tình cạn. Tìm nhau đã mòn hơi Bao nhiêu năm một lần, Mình nhìn nhau chới với hỡi anh."

Khi tôi hỏi: "Sao anh không lập gia đình đi 46t rồi ?" Anh trả lời: "Tại em lấy chồng không đợi anh mà". Tôi cũng nghĩ là anh nói đùa vậy thôi, nhưng qua bạn bè tôi mới biết ảnh không quên được tôi vì hối hận ngày xưa đã để mất tôi. " Bao yêu thương ngày đầu, hình như vẫn còn đây" tôi lúc đó cảm thấy mình có lỗi "Bao nhiêu năm trong đời, mưa rơi riêng phương này, cơn mê thêm rã rời. Tim đau không ngừng nhịp"
   Bây giờ tất cả đã là quá khứ rồi, Anh cũng có gia đình riêng của mình mà tôi cũng có rất nhiều chuyện phải lo toan, suy nghĩ. Có nhớ chăng cũng chỉ là "Những phút xao lòng" cho cuộc đời bớt chán. Nhưng dù sao đi nữa cũng rất cám ơn anh, người cũ của tôi, một người mà từ trước tới giờ tôi luôn có cảm giác an toàn khi gặp mặt, một cảm giác bình yên và vui vẻ khi đi cùng, một cảm giác thân thiện khi trò chuyện và đặc biệt là anh luôn trả lời bất kỳ khi nào tôi gọi điện dù là một số lạ hoắc lạ huơ. Cám ơn anh đã không quên tôi, cám ơn đã dành cho tôi một tình yêu, một tình bạn chân thành. Bây giờ chúng tôi vẫn sẵn sàng giúp đỡ nhau trong khả năng và vị trí của mình. Tình bạn của chúng tôi bây giờ không biết ở cung bậc nào?  Bạn ư? Không phải! Vì thân hơn bạn nhiều. Chúng tôi chỉ cần nhìn ánh mắt, hay nghe cách nói và giọng nói (dù là qua điện thoại) là có thể biết là đối phương vui hay buồn. Anh em ? Không phải! Vì chúng tôi là hai người dưng (anh em cũng chưa chắc hiểu nhau đến vậy, nhưng chúng tôi có rất nhiều điểm giống nhau về hình thể (bàn chân, gương mặt), suy nghĩ, sở thích ăn uống, đi vòng vèo và 8888 đủ thứ chuyện trên đời..... Nhiều người mới gặp họ thường hỏi tôi có phải em gái anh ấy không? Mà cũng có lẽ giống nhau quá nên không thể sống cùng nhau dưới một mái nhà!!!!); Tình nhân? Lại càng không nốt vì ai cũng có một nữa của mình rồi. Là gì đây ta? Là TRI KỶ chăng? Tóm lại là gì cũng được, miễn là trong lòng mỗi người đều có một góc nhỏ cho cái gọi là :"Người yêu cũ". Suy cho cùng thì lúc đó Tình yêu chúng tôi dành cho nhau chưa đủ lớn để có thể hy sinh và chấp nhận lẫn nhau, khi hiểu ra thì tất cả đã an bài. Sau 20 năm gặp lại chúng tôi mới thật sự cảm thấy tiếc cho những ngày đã qua, tiếc vì đã mất nhau trong cuộc đời. Một lần nữa chúng tôi có cùng suy nghĩ: "Nếu như ngày ấy... một trong hai ta biết nghĩ... thì bây giờ ta dễ mất nhau chưa??? ..." Nhưng thời  gian có bao giờ quay trở lại, cho nên chúng tôi mãi mãi vẫn là hai đường thẳng song song đi cạnh nhau cho đến cuối đường. Có khi vậy cũng hay, vì khi gặp nhau chắc gì sẽ kết thúc ở điểm cắt mà thành hai ngã ngày càng xa????. Người ta nói: "Gặp nhau là duyên. Tu mười kiếp mới thành vợ chồng" Có lẽ mình chỉ có duyên thôi . Cho nên :" Bao nhiêu năm gặp lại, dòng đời vẫn chia đôi.......Bao nhiêu năm qua rồi, tình còn trang giấy mới... anh ơi!"
         Chắc chắn là anh sẽ không bao giờ đọc những suy nghĩ nầy của tôi (vì anh không biết gì đến cái gọi là phây búc, hay blog). Cuối cùng cũng xin chúc anh hạnh phúc bên gia đình của mình sau hơn hai mươi năm gặp lại. 
        Buồn quá nên suy nghĩ và viết vẩn vơ, tự nhiên thấy mình răng mà loãng moạn quá. 
                      "Nghĩ về cái đã qua nhiều khi nuối tiếc....
                        ..........
                        Ai cũng có một thời đề yêu và một thời để nhớ.
                       Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
                       Đừng có trách chi những phút xao lòng. "

Đi ngủ thôi, mai còn một tỉ công chuyện đang chờ. 



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét