11/10/19

Lúc về già.

Lúc về già (Già : bắt đầu từ 50 nhé)
Bài viết của BS Đức
1- Lúc về già mình sẽ tuyệt đối không được chủ quan nghĩ rằng còn khoẻ, còn sung sức để nghĩ và làm những việc như hồi thanh niên.
Lúc về già mình sẽ không tham gia hội đoàn hay bất cứ công việc gì liên quan đến chính quyền. Không phải mình thiếu trách nhiệm, chỉ đơn giản vì thời điểm đó sức khỏe, trí tuệ xuống dốc rồi, tụi trẻ nó làm giỏi hơn. Đầu hai thứ tóc đi tranh việc với một đứa nó làm tốt hơn mình là sao?
2- Lúc về già mình sẽ không bao giờ đến cơ quan cũ nếu như chưa nhận được một lời mời trân trọng, vào những dịp đặc biệt...
Nếu đến mình cũng chỉ cúi đầu lễ phép chào lớp trẻ rồi chuyện phiếm với đồng niên, đồng nghiệp. Mình phải tự dặn mình rằng có nói gì chúng cũng chẳng nghe, vì mọi điều mình nói đã lỗi thời, cho dù bên dưới chúng chăm chú nhìn, đầu gật gật, rồi vỗ tay rất dài. Và dĩ nhiên chúng nó có báo cáo báo cò mình cũng chẳng nên quan tâm, tò mò tìm hiểu, vì đã lâu mình không cập nhật hay update, đâu còn hiểu được thời thế.
3- Lúc về già mình sẽ không sống chung với bất cứ đứa nào, chỉ sống với...vợ. Nếu cứ thương con cái, sống với chúng nó thể nào cũng đến lúc mình ở trọ trong chính ngôi nhà của mình. Con không có tiền mua nhà thì thuê, không đủ tiền thuê mình hỗ trợ, quyet không ở chung, trai gái dâu rể gì cũng vậy hết, một tuần đến thăm nhau 1 lần vào ngày cuối tuần là đủ.
4- Lúc về già... rất già, mình sẽ phải đặt chỗ ở một trung tâm dưỡng lão nào đó. Tiền ít ở chỗ xoàng, tiền nhiều ở chỗ tươm. Chọn Trung tâm có chăm sóc y tế tốt để không bắt con cháu phục dịch lúc yếu đau. Chúng nó còn phải đi làm. Lúc đi về phía bên kia mặt trời cũng tại Trung Tâm luôn. Con cháu chỉ cần đến nhà tang lễ làm thủ tục theo nghi thức, không khóc cũng không sao, vui càng tốt. Chẳng có lý do gì để khóc. Đó là quy luật của tạo hoá. Bất cứ cái gì tồn tại nguyên vẹn lâu quá chỉ tổ làm cho xã hội trì trệ.
5- Lúc về già mình sẽ chỉ nói hai chữ "ngày xưa" (đúng hơn là những câu chuyện hoài niệm) với bạn đồng niên, tuyệt đối không nói với lũ trẻ, vì chúng sẽ cho mình bị dở hơi. Với tụi trẻ chỉ nói "ngày mai" và chỉ trả lời khi chúng hỏi. Kinh nghiệm và vốn sống (mà nhiều người cho là báu vật) đối với mình khi đó chỉ để chiêm nghiệm. Cùng lắm là biến nó thành những câu chuyện trào phúng để tự cười cợt mình, cũng chẳng làm ai bực mình.
6-Lúc về già, mình sẽ cố không nghĩ khác những điều mình đã nghĩ như ở trên. Chẳng biết có làm được không?
Càng lớn tuổi chúng ta càng nhận ra:
* Mang một chiếc đồng hồ $30 hay $300 cũng cùng chỉ một giờ
* Mang một chiếc túi/bóp $30 hay $300 cũng cùng đựng bấy nhiêu tiền
* Ở trong căn nhà 100 mét vuông hay 1000 mét vuông nỗi cô đơn cũng giống nhau
* Lái chiếc xe $8000 hay $80,000 cũng phục vụ ta cùng mục đích chuyên chở
* Hạnh phúc nội tâm không đến từ vật chất trong thế gian này
* Có những bạn bè, anh chị em, những người nói chuyện, cười đùa, hát xướng tán gẫu với ta đó mới là hạnh phúc ...
6 vị Bác sĩ tốt nhất trong đời:
* Ánh nắng mặt trời
* Nghỉ ngơi
* Thể dục
* Ăn uống điều độ
* Tự tin
* Bạn bè
Hãy giữ 6 vị này cho mọi thời điểm trong đời để tận hưởng một cuộc sống khỏe mạnh
Càng có tuổi chúng ta càng thấy ít đi những điều đáng phải sắp hàng chờ đợi ...
Bài viết là quan điểm của tác giả, còn mình đã 52 mới già chút thôi!🎉
P/S: Bài thì copy từ nhà Nguyễn Hữu Trạng😀😀
😀

Về hưu!
 Hơn một tháng mình chính thức thành bà giáo già.


29/4/15

Cảm xúc ngày cuối tháng 4
Nhớ lại 40 năm truớc tôi chỉ là đứa trẻ học lớp 3. Gia đình tôi đang sống ở một nơi thật yên lành là Hội An thì phải di chuyển về Rạch Giá. Chỉ có mấy mẹ con và một người dì. Cuộc sống bắt đầu gian nan từ đó. 
Ba tôi ngày đó là sĩ quan của VNCH làm việc tại Hội liên hiệp quân sự hai bên đóng ở Hội An. Mẹ tôi là NHS ở BV Hội An. Tôi nhớ lần đầu mình được đi máy bay là trên chuyến bay dân sự từ Ðà Nẵng vô Sài Gòn. Sau đó được chú tôi cũng là sĩ quan công binh đóng quân ở Vĩnh Long rước về, ngủ ở Vĩnh Long một đêm sau đó về Rạch Giá là nhà của nội tôi, nơi tôi sống suốt 40 năm nay. Ngày 30/4/1975 cả nhà tôi nháo nhào vì ba tôi còn kẹt lại ở Ðà Nẵng, mẹ tôi lo lắng khóc lóc lo cho ba tôi, suốt ngày ôm lấy cái radio để theo dõi tình hình. Đến khoảng 11h nghe trên đài phát bản tin ông Dương Văn Minh đầu hàng quân giải phóng mẹ tôi chỉ thốt một câu: hết rồi và òa lên khóc. Ba tôi  sau đó mấy ngày mới về tới Rạch Giá. Lẽ ra ông đã lên chuyến tàu di tản theo mấy sĩ quan hồi đó, nhưng ông lại nghĩ đến vợ đàn con 6 đứa, cha mẹ già nên ở lại để cái giá phải trả cho sự quyết định của ông là bắt đầu cuộc sống nhục nhã đau khổ trong tù, gần 9 năm bị hành hạ khổ sai trong các trại cải tạo giam giữ tù nhân chiến tranh từ Lạng Sơn ,Yên Bái, Thanh Hóa, Hàm Tân .... Mẹ tôi phải nghỉ việc ở BV vì ko chịu nổi cái cảnh ngày nào cũng phải khai lý lịch, kê tài sản vận động đi kinh tế mới để được nhà nước khoan hồng cho chồng mau về. Một mình bươn chải nuôi con. Tôi nhớ như in cái cảnh theo mẹ tôi đem hột vịt, tóp mỡ và gạo từ RG lên SG. Dọc đường bao nhiêu là trạm, xét hỏi rồi tịch thu. Nhà tôi lâm cảnh nợ nần, ngày nào cũng có người tới đòi nợ hết. Tôi nhớ lúc nhà hết vốn mẹ chiên chuối chiên (cái bánh nắn bằng khoai mì bào ra trong để chuối, chiên lên) cho chúng tôi đi bán. Nhưng dù khổ cực cở nào mẹ vẫn ko cho anh em tôi nghỉ học, dù điều đó làm trái ý ông bà nội. Nhớ lúc đi học càng khổ hơn, nay khai lý lịch, mai lại khai tiếp. Nhưng cuối cùng thì ko cho với lý do có cha và chú là Nguỵ quân Nguỵ quyền. 
Nhớ lần đi thăm ba ở Hàm Tân, phải đi vô tuốt trong rừng để gặp cha mình sau gần 9 năm lao lý, tôi và mẹ đã khóc rất nhiều, Vẫn nhớ hình ảnh ba  được thả ra sau thời gian gần 9 năm bị giam cầm cải tạo, cả nhà đón cha trở về vào một buổi tối mà vẫn ko tin đó là sự thật. 
Nhớ lúc phải ở đợ cho cô tôi để cố học lấy cái nghề thêu tay, lúc đó tôi cố gắng nhịn khi người cô đó sỉ nhục tôi chỉ vỉ tôi nghèo, ba tôi ở tù. Nhưng tôi cũng cám ơn cô đã dạy cho tôi cái nghề thêu để tôi có thể tồn tại trong cuộc sống. Cũng cám ơn những khó khăn ngày xưa đã giúp tôi trưởng thành
Giờ 40 năm trôi qua, nghĩ lại ngày xưa còn sợ hãi. Tôi luôn biết ơn mẹ tôi, người đã hy sinh rất nhiều cho chị em tôi để chúng tôi có được như ngày hôm nay. Con trai tôi hỏi: mẹ ơi 30/4 là lễ gì, mẹ có đi chơi ko? Sao đâu cũng treo cờ sao nhà mình ko treo hả mẹ? Tôi trả lời: Có ngày 30/4 mẹ mới ngồi đây, mẹ chẳng có gì vui hết, ngày nầy đã làm cho ông bà ngoại của con phải chia lìa, nhà cửa tan hoang, bà ngoại phải bỏ xứ mà đi, ông ngoại con phải sống khổ sai trong tù tới thân tàn ma dại, mẹ chịu thiệt thòi khi đi học vì lý lịch. Nên với mẹ ngày nầy là ngày xảy ra biến cố tang thuơng cho rất nhiều gia đình nói chung và gia đình mình nói riêng con hiểu chưa